Từ vựng tiếng Anh về màu sắc
Mùi Người

Nhã sợ mùi người. Nhã thích mùi thiên nhiên. Bình minh với chị cũng có mùi. Đi giữa cánh đồng, chị thường đi chậm, như muốn giữ lại mùi đồng nội. Mùi lúa đang thì con gái. Chị nhớ mùi tuổi thơ. Đoạn cuối xóm ven sông, làng Bưởi, chị nghe mùi khói chiều, chị mỉm cười với mùi khói. 

Đoạn, Nhã thấy mấy đứa trẻ chơi cà kheo giữa cánh đồng, chị nhớ bằng tuổi tụi nhỏ này, chị từng dặn đứa bạn nhà bên: “Mai tao huýt sáo thì mày xuống đi học nhé”.Sao không gọi tên nhau khi đi học, để đi cùng mà phải ám hiệu huýt sáo? Có bí mật gì đây. Mấy ai biết, nhà ba má Nhã và ba má nhỏ bạn cùng lớp cạnh nhà xích mích. Họ giận nhau, với nhau coi như vô hình, không tiếng và không tồn tại. Cổng rào rào kín mít, thêm hàng dây leo gai, thứ cây mây ta chằng chịt gai là gai, đến mùi hương xoan đâu hai bên nhà cũng khó lùa qua nhau, đừng nói chó mèo hay những đứa trẻ thích chơi với nhau có dịp qua lại.

Lúc Nhã nói ám hiệu gọi nhau đi học là tiếng huýt sáo Nhã đâu biết, ở góc vườn sát đường bị khuất bởi dãy mây gai như tấm màn phù thủy kín, má chị đang hái chè xanh nấu nước.

Nhưng má Nhã không e hèm, dường như má cũng từng là trẻ con, từng thích chơi với nhỏ bạn cùng lớp thân rất thân mặc ngoại không thích nhỏ bạn ấy. Chị cảm thấy có lỗi với má, nhưng chị làm như chẳng biết má chị biết bí mật giữa chị và nhỏ bạn nhà đối đích với ba má.

Chị vừa đi hết cổng đã vứt cặp cái bẹt, “má ơi má ơi, con đói quá”. Chị vừa gọi vừa thấy má với màu áo gụ phía dưới nương, chị chạy xuống đỡ cho má bó rau dền và mớ chè xanh. Thứ mùi đồng nội ngát lên. Chị nhắm mắt, hít lấy hít để mùi chè chan chát lẫn mùi hoa chè nhẹ như mơ. Chị nhón tay nắm lấy bông chè mới chớm. Màu trắng tinh tươm của nó, nửa như mây như khói, nửa như ngọc như ngà. Chị nói “Má má, giá mà da con được mướt và trắng như cánh hoa chè này nhỉ!”. Chị vừa ôm đám lá chè, đưa lên mũi nuốt chửng thứ hương tuyệt vời vời ấy, một tay chị vừa nắm lấy cánh tay má, chị lay lay. Má má, bao giờ thì da con trắng như hoa chè này?

Chị mơ mộng. Nhưng chị cũng thừa thực tế để biết, má chị sẽ chẳng trả lời được.

Bẵng đi tuổi thơ chỉ còn trong kí ức.

20 năm kể từ ngày đó. Chị đã 30 tuổi. Chị đã hơn 10 năm xa quê. Chị ở nơi không có tường bằng mây với gai là gai, nhưng khoảng cách còn xa vời hơn. Người ta ngay gần nhau, sát tường nhau, dường như nghe được tiếng khục khặc của nhau nhưng như vô hình với nhau. Người phố yêu không gian riêng tư đến lạnh. Nhưng chị dần lạnh như phố. Ấm áp, thân thiện với chị chỉ còn trong kí ức.

Chị nhớ lỗ hổng nhỏ xíu đủ để chị và nhỏ bạn tuổi thơ nhà bên chui qua nhau chơi với nhau khi người lớn đi vắng. Đó là một khoảng trống nhỏ giữa đám dây mây chằng chịt. Ban đầu nó hổng bằng khoảng quyển sách thôi. Chị thích chơi với bạn nhà bên nên chui mình vào bao tải, bao tải đựng xi măng vốn dày, bằng cách đó chị chui qua chơi với nhỏ bạn mà không bị gai dây mây cắn rách da.

Một lần ba chị về giữa chừng, phát hiện chị qua nhà đối địch của mình, ba chị la: “Tao đã bảo mày hổng được bén mảng qua bên nhà đó mà. Mày điếc à?” – “Con không điếc. Đó là luật của ba, nhưng có luật tất có ngoại lệ. Nhỏ là bạn con. Ba có làm bạn với con được không. Ba có chơi bắn bi, ú tìm với con không, ba có cùng làm đám ma con kiến mồ côi với con như nó không?”. Chị vừa nói vừa khóc. Đó cũng là lần đầu, và là lần cuối chị cãi ba. Nhưng chị không ân hận vì cãi ba. Ba Nhã qua đời vì ung thư phổi ở tuổi 39.

Mỗi khi kí ức ùa về, chị lại nghe được cả hương hoa chè ngan ngát. Chị như muốn tan. Mùi ba chị chị quên sao được.

Hơn 10 năm ở phố. Chị đã xây cho mình một bức tường rào vô hình bằng thứ gai mây ấy. Từ sau khi chị chia tay tình đầu. Với chị tình yêu 6 năm 6 tháng 6 ngày và 6 giờ ấy ngỡ như là một giấc mơ. Chị đã mơ một giấc mơ dài.

Chị là nàng tiên. Chị là bà phù thủy. Chị là Hoạn Thư, chị là ai đó chẳng là chị. Khi thì chị đẹp nhất, khi chị lại xấu xí nhất. Rồi chị hết đẹp nhất, cũng thôi xấu nhất. Chị là chị, bất cần, nhoẻn miệng mỗi khi ai đó hỏi, bàn về đề tài có thần Eros. Chị trở nên vị kỉ, chị chỉ yêu bản thân mình. Những gì thuộc về mình.

Bằng cách đó chị khỏi phải tổn thương. Chị nghĩ như vậy là mạnh mẽ. Nhưng những phút yếu lòng có chừa ai đâu.

Sau ba năm bao bọc mình bởi thứ dây gai mây cứng cỏi, sắc lẹm hơn cả gai xương rồng. Chị lại thêm một lần thương.

Lần thứ hai, chị yêu. Nhã sợ sẽ lại làm tổn thương mình. Nhưng chị không chối bỏ được mùi vị tình yêu chị đang nếm. Thứ mùi của hoa chè, nay đã hóa Trà Hoa Nữ. Chị ghét mùi người đã ba năm nay. Nhất là thứ mùi dương tính. Ở đâu có đám đông thì không có chị. Chị thích ngồi bên cửa sổ, nơi mùi tự nhiên thuần khiết. Gió từ cửa sổ mang vào nào mùi hoàng lan ngan ngát ở cơ quan, khi lại mùi hoa trà chan chát có khi thì mùi bầu trời khục khặc nắng. Chị thường mỉm cười một mình khi cảm nhận được thức mùi khục khặc của không gian.

Đâu đó thứ mùi người chị trốn biệt. Chị chỉ thở được khi không gian thoáng đãng. Văn phòng của chị, chị luôn mở cửa sổ, nhà chị, chị tiếp khách ngoài hiên. Khoảng sân không rộng chị khéo léo kê một chiếc bàn tròn. Khách khứa đều thích ngắm nhìn đám xương rồng gai một loại giống như đủ dáng vẻ, chị tự tạo dáng chochúng và chăm sóc chúng kĩ như tình nhân.

Thay vì thân với con người, quen với mùi người chị lại thân với sách, nghiện mùi sách, thứ giấy cũ, mùi năm tháng, quyện với mùi keo. Chị cũng chỉ đọc sách của tác giả nữ. Chị dị ứng luôn với sách đàn ông viết. Dù đa phần sách văn học kinh điển, dám thách thức thời gian là do phái chị dị ứng sáng tạo nên. Chị đã tự thua cuộc đua của chính mình sao? Chị không chắc. Chỉ chắc, chị mân mê từng trang sách như chị từng nâng niu từng centimet da thịt người tình đầu tiên, từng milimet hơi thở vô tận, bất tận, vĩnh cửu của anh. Chị tan, chị chảy, có khi chị đóng băng với mùi quá khứ.

Rồi thì chị mất cảm giác của khứu giác. Chị lãnh cảm với mùi người. Có khi nó biến chứng thành sợ hãi. Chị luôn chống chế bằng nước hoa. Thứ hương lavender có mùi như có luôn màu tím. Nàng Lavender trở thành biệt hiệu của chị.

Đâu ai biết, thứ hương chị nghiền quê mùa hơn, là hoa chè. Hoa trà xanh. Thứ chè xanh quê mùa. Chị nghĩ ai đó chiết được hương hoa chè làm nước hoa thì chị chính là khách hàng trung thành đầu tiên và cuối cùng của vị mùi này. Chị có thể say trong thứ hương ấy.

Chỉ nghĩ đến đóa trà trắng cánh, mỏng manh, mịn màng, mềm mại, nhụy vàng vàng, đọng sương sớm mai chị như quên mình là cô nàng băm, chị muốn nghiêng mình, ngồi bệt dưới gốc chè để trò chuyện, để chờ cánh hoa mở ôm nắng vào lòng rồi lại khép khi tiễn ánh nắng về tây. Chị chờ bông hoa già, rụng xuống chị nhặt lên, xâu chuỗi và quàng vào cổ mà ngủ quên, hoặc đeo lên như vòng nguyệt quế trên tóc. Chị mê đắm hương trà.

Ở văn phòng, chị toàn chọn khách hàng nữ. Đối tác là nam, dù có thể có hợp đồng ngàn đô, chị cũng chối từ.

Vì chị ngại mùi đàn ông. Chị dị ứng. Chị không hắt hơi, mà chị sẽ trào ngược, như uống bia, tệ nhất là chị sẽ nôn.

Nếu hợp đồng hời quá, chị toàn quyền giao phó cho nữ thư kí của mình. Một lần, nữ thư kí sau hợp đồng bất động sản ngàn đô như thế đã phải lòng nam đối tác. Khi thư kí trao bản hợp đồng vừa kí cho Nhã, chị nôn ngay trên chữ kí của đối tác. Khứu giác của chị cũng có trực giác hay sao. Ba tháng sau, thư kí xin nghỉ việc vì theo chồng. Anh chồng chính là vị khách hàng mà chị đã nôn vào chữ kí của anh ta, trong bản hợp đồng. Chị biết, mình đã bị dị ứng vị tình. Nếu có thứ thuốc cho căn bệnh ấy, thì chỉ có độc trị độc. Chỉ có cách chị phải làm lại từ đầu,yêu đàn ông, như cách chị nghiện hương trà bị thế bởi nước hoa Lavender. Chị cảm thấy, có yêu thêm lần nữa, thì người sau cũng là chàng Lavender thế nhân thôi, chẳng là hương trà vĩnh cửu. Chị chắc gì sẽ không dị ứng.

Nhưng, luật nào cũng có ngoại lệ.

Nhã gặp Quân trong lần chị chạy trốn một mùi hương. Chị không còn thư kí kì cựu, chị không đủ tin người để giao việc ngàn đô cho thư kí thử việc. Chị tự thấy mình tệ vì thiếu tin người. Công việc buộc chị phải kí hợp đồng một nam đối tác mà nếu từ chối công ty chị sẽ phá sản. Chị gặp Quân trong một chiều trời giông. Quân không mùi. Chị thấy may mắn, hay tại trời giông tố nên gió lốc kèm mưa cuốn theo hết mùi đàn ông nơi Quân. Chị không biết. May quá, chị ngồi bên Quân và quen thuộc với mùi Lavender của chính mình. Chỉ cần nghĩ, nhớ tới mùi rượu, thuốc lá từ một chàng ngồi bên nào đó chị đã say rồi. Chị sẽ nôn. Chị thấy thích mùi của Quân. Chị ngồi gần Quân, như gần chính mình. Không một chút khoảng cách. Quân tĩnh. Tính cách mà chị sẵn sàng chết vì nó. Anh uống thức uống trung tính.Trà Lavender. Khi nhấp chén trà, anh không nhìn mắt hướng ngoài, cũng chẳng nhìn Nhã, mà anh hơi nhìn vào chén trà. Đúng là Quân đang nhấp trà. Chị thích anh. Chị thích tính cách tĩnh của anh. Thích cách anh thưởng thức trà, thích mùi vị của anh. Mùi của Quân là không mùi.

Mùi tình nhân.

Quân không có vị thuốc lá, không có vị café, chẳng có vị rượu ngoại không vị bia nội. Chị thích anh vì chàng không mùi. Chị thích mái tóc gội sạch đến nỗi, chị biết mình có trực giác khứu giác cũng không phát hiện ra chàng gội đầu bằng dầu gội gì, hay nước nấu lá gì.

Nhã tò mò. Café cùng, chị vờ với lấy quyển sách bên giá sách để gần anh.

Chị dừng lại thật lâu khoảnh khắc ấy. Mùi trà. Quân gội đầu bằng lá chè xanh. Có vài búp trà lẫn trong đó. Chị nhắm mắt, mơ màng. “Có phải tôi đang mơ?”. Trong giấc mơ ấy, nàng được tắm trong hoa trà, mà không, hoa trà được tắm trong nàng. Tan.

Chị đã đúng khi không giao hợp đồng ngàn đô cho thư kí mới. 

T.T.T


Các Bài Viết Khác

Người đọc
66
Nguồn
Ban Giám Hiệu
Chia sẻ
Tìm kiếm
Nhiều người đọc
BẢN QUYỀN TRANG WEB
Bản quyền thuộc Sở Giáo dục và Đào tạo Bình Dương, Trưởng Ban biên tập: Trần Hiếu, Phó Giám đốc Sở GD&ĐT. 
Ðịa chỉ: Tầng 10, Tháp A, Trung tâm Hành chính Tỉnh, P.Hoà Phú, TP Thủ Dầu Một, Tỉnh Bình Dương 
Tel: (0650) 3.822.375 - Fax: (0650) 3.838.77, E-mail: portal@sgdbinhduong.edu.vn

Website: http://sgdbinhduong.edu.vn - http://sgd.binhduong.gov.vn


Mọi ý kiến đóng góp về trang website của trường cũng như gửi bài viết,

Xin gửi về Ban quản trị website trường THPT Huỳnh Văn Nghệ, thầy Nguyễn Văn Lượm,

Email: anhluomne@gmail.com, Xin chân thành cảm ơn!.