Từ vựng tiếng Anh về màu sắc
Khung trời kỷ niệm
Bài viết của cô Nguyễn Thị Quỳnh Trúc giáo viên  - Cựu học sinh trường.

THỜI GIAN, thật tàn nhẫn, không chừa một ai. Nó khiến cho vạn vật phải thay đổi: có khởi đầu, kết thúc, sinh ra rồi mất đi, tre già măng mọc, thế hệ sau nối tiếp thế hệ trước,… cứ thế, luân hồi theo vòng xoay của vũ trụ. Nhưng, có một thứ vĩnh hằng với thời gian. Đó chính là KỶ NIỆM trong ký ức của mỗi con người.

BA MƯƠI TUỔI, một cái tuổi đánh dấu những cột mốc quan trọng trong đời người. Ở độ tuổi này, theo lẽ thường, con người sẽ nhìn lại quãng thời gian đã qua… Gần hai mươi năm về trước…

MƯỜI MỘT TUỔI, nó là một cô bé con thắt khăn quàng đỏ đi học, màu đỏ trên cổ áo nó giống hệt màu đỏ của hoa phượng. Giờ ra chơi, nó thường nhặt hoa phượng rơi trên sân trường xếp lại thành những con bướm rồi đem ép vào những quyển sách. Nhìn sắc đỏ rực rỡ của hoa, nó biết rằng sắp được nghỉ hè rồi, sung sướng, bỡ ngỡ, hồi hộp, lo lắng,… tất cả những cảm xúc đan xen vào nhau. Mùa hè năm nay không giống như mọi năm, hết mùa hè này nó sẽ được học ở trường mới, sẽ được mặc áo mới, sẽ gặp những thầy cô mới, bạn mới,… và sẽ rời xa ngôi trường, xa thầy cô mà nó theo học suốt 5 năm.

MƯỜI MỘT TUỔI, nó nghĩ mình là một thiếu nữ. Bởi lẽ, nó được mặc bộ áo dài trắng thướt tha hằng mơ ước. Tháng chín năm đó, nó bước vào ngôi trường mới, quan sát xung quanh, không còn màu đỏ rực của khăn quàng nữa mà thay vào đó là sắc trắng lung linh bao phủ cả sân trường, lại quan sát lần nữa, nó nhìn thấy một bức tượng to lớn, uy nghiêm trong sân trường, bức tượng khắc họa thi tướng Huỳnh Văn Nghệ - người con ưu tú của miền đất Chiến khu Đ, Tân Uyên. Nó biết điều đó, vì ngôi trường mà nó sẽ theo học chính là ngôi trường mang tên ông, trường THPT Huỳnh Văn Nghệ.

MƯỜI MỘT TUỔI, nó nghĩ mình là một thiếu nữ, nhưng chỉ là trong suy nghĩ, trên thực tế nó vẫn chỉ là một cô bé con đang cố tỏ ra mình là thiếu nữ. Trong bộ áo dài trắng thướt tha đó, nó không giấu được nét tinh nghịch của tuổi học trò, nó cố thể hiện sự duyên dáng trong tà áo dài nhưng thực tế thì “phũ phàng” lắm, hai tà áo dài đáng thương bị cột lại không thương tiếc để phục vụ cho các trò chơi tinh nghịch. Ở một góc của sân trường, cây phượng già có lẽ đang cười trộm nó, cười trộm lũ học trò sao mà nghịch quá. Các nhánh cây thỉnh thoảng rung nhè nhẹ. Lá phượng lác đác rơi trên sân trường. Nó đã tìm thấy sắc đỏ rực quen thuộc mỗi khi hè về, sắc hoa đỏ thắm trên những nhánh cây giang rộng. Tuổi thơ của nó cứ thế mà trôi qua một cách hồn nhiên, tươi đẹp.

MƯỜI LĂM TUỔI, nó đằm thắm hơn trước, vì giờ đây nó thật đã là một thiếu nữ. Tháng chín năm đó, nó vào học lớp 10. Vẫn là ngôi trường cũ, thầy cô cũ, nhưng bạn bè thì khác nhiều quá, những đứa bạn thân của nó, người thì không học tiếp nữa, người thì chuyển sang trường khác học,… và vì thế nó lại có thêm nhiều bạn mới. Là thiếu nữ, nhưng nét tinh nghịch của tuổi học trò vẫn còn, tuy nhiên lại ở một “đẳng cấp” khác, “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”, câu nói này, quả nhiên, không - hề - sai. Thầy cô nhiều lúc dở khóc dở cười vì những trò nghịch ngợm của nó và chúng bạn. Còn nó, sau một khoảng thời gian ngắn, có một cảm xúc mới lạ, xấu hổ xen vào trong tâm hồn. Nó cảm thấy hồi hộp khi nói chuyện với một người bạn, buồn vô cớ khi thấy người bạn ấy trò chuyện vui vẻ với nhỏ bạn thân của nó, trái tim đập mạnh một cái khi vô tình ánh mắt người bạn ấy và nó chạm nhau… Những rung động đầu đời cứ thế chợt đến rồi cũng chợt đi, những kỳ thi căng thẳng cứ vô tình che đi những rung động buổi đầu.

MƯỜI TÁM TUỔI, bảy năm thoảng qua như một giấc mộng. Vậy là nó đã học ở ngôi trường này bảy năm. Thời gian cứ đi mãi không chờ ai, tất nhiên cũng không chờ nó. Tới giờ nó chưa dám thổ lộ tình cảm của mình. Nó tự nhủ trong lòng, chờ thi xong đã. Nhưng rồi nó quyết định, không nói nữa, có những bí mật mà ai cũng muốn giữ cho riêng mình. Ngồi dưới gốc phượng già, nó ngẫm lại những gì đã trải qua, sắc đỏ của phượng vẫn rực rỡ như ngày nào nhưng tâm hồn nó thì đã khác. Nhìn những tán phượng xòe ra như bao phủ cả sân trường, bao phủ cả khung trời kỷ niệm, phượng càng rực rỡ thì nó biết rằng, một lần nữa, hè lại đến. Mười tám tuổi, nó và các bạn đang đối mặt với những kỳ thi quan trọng nhất của quãng đời học sinh. Những ngày cuối cùng ngồi học trên lớp, nó và các bạn vội trao cho nhau những dòng lưu bút cùng những lời hứa hẹn, động viên. Thầy chủ nhiệm lớp, dáng người cao gầy, luôn động viên các học sinh trong lớp, thầy rất hiền nhưng cũng rất nghiêm. Không bỏ lỡ thời cơ, muốn lưu lại quãng thời gian đẹp đẽ này, “lũ quỷ” học sinh trong lớp quyết định “lôi kéo” thầy đi chụp hình theo đúng nghĩa đen (nói nhỏ một xíu, còn đang trong giờ học đó). Thế là lớp nó mỗi đứa có được những tấm hình quý giá mà sau này mỗi khi nhìn lại trên môi thoáng nở nụ cười. Ngày cuối cùng trên lớp, nó và các bạn nhìn nhau mà nước mắt rưng rưng, áo dài trắng đầy những chữ ký vội vàng của học sinh, của thầy cô. Vậy là nó sẽ phải xa trường thật rồi, không biết bao giờ mới có dịp trở lại. Cây phượng già đứng đó, hiên ngang, sừng sững. Phượng đã dõi theo biết bao thế hệ học sinh, người đến người đi còn phượng thì ở lại. “Phượng ơi, phượng có buồn không?”, nó hỏi thầm trong miệng. Như đáp lại lời nó, nhánh phượng lại khẽ rung, rơi trên tay một bông hoa đỏ thắm. Phượng đang cười phải không?. Gió đầu hạ thật nhẹ nhàng, lay động tà áo, làm rơi lác đác những bông hoa phượng, làm tâm hồn trở nên bâng khuâng khó tả. “Phượng ơi, tạm biệt nhé!”, nó bước đi vội vàng, bởi ở lâu thêm chút nữa thì nó sẽ đứng ngốc ở đây mãi.

HAI MƯƠI BA TUỔI, nó trở lại trường, háo hức, hồi hộp, lo lắng, … tất cả những cảm xúc đan xen vào trong tâm hồn. Nó sẽ được gặp lại những thầy cô mà giờ đây là đồng nghiệp. Nó đã là cô giáo, nét tinh nghịch của học sinh không còn, thay vào đó là sự dịu dàng của một cô giáo. Ngôi trường nay đã khang trang hơn, đẹp hơn. Trường bây giờ chỉ gồm những học sinh cấp 3. Nhiều thầy cô đã chuyển nơi công tác, có nhiều thầy cô mới về, rất trẻ. Nó là một trong số đó. Tháng chín năm đó, nó nhận nhiệm sở, tiếp tục gắn bó với ngôi trường thân thương. Thầy chủ nhiệm của nó, vẫn dáng người cao gầy nhưng mái tóc đã bạc đi nhiều. Thầy ơi… Nó tiếp tục noi gương thầy dìu dắt từng thế hệ học sinh. Ở một góc trong sân trường, phượng đứng đó, mỉm cười, nhành cây nhẹ rung làm rơi lác đác những lá phượng. “Phượng ơi, phượng còn nhớ ta không?”, nó hỏi thầm rồi mỉm cười một mình.

BA MƯƠI TUỔI, bảy năm nhẹ nhàng trôi qua với biết bao kỷ niệm. Giờ là cô giáo nó mới hiểu được những nỗi vất vả của thầy cô. Nhìn những trò nghịch ngợm của học sinh nhiều lúc làm nó phát cáu, chịu không nổi, nhưng rồi nó lại mỉm cười, vì ngày xưa nó đã từng như thế.

THỜI GIAN, không tàn nhẫn như nó đã từng nghĩ, nó khiến cho những kỷ niệm càng thêm sâu sắc hơn, con người lại càng trân quý những kỷ niệm này nhiều hơn. Thời gian có thể lấy đi của con người nhiều thứ, nhưng kỷ niệm thì không. Ngồi dưới gốc phượng già, nó cảm thấy mình thật nhỏ bé. Giờ đây phượng đang thay lá, đâu đó trong ký ức của nó, mỗi khi hè về, mùa hoa phượng rất đẹp, thời gian chỉ khiến phượng thêm sắc thắm mà thôi. “Có những thứ đã mất đi thì không bao giờ lấy lại được, thời gian thì lại càng không thể”. Tự nhủ như vậy, nó cố gắng trở thành một cô giáo tốt, một người có ích cho xã hội, để thời gian của nó trôi qua không vô nghĩa.

 

Tân Uyên, tháng 12 năm 2014

Nguyễn Thị Quỳnh Trúc


Người đọc
310
Nguồn
 
Chia sẻ
Tìm kiếm
Nhiều người đọc
BẢN QUYỀN TRANG WEB
Bản quyền thuộc Sở Giáo dục và Đào tạo Bình Dương, Trưởng Ban biên tập: Trần Hiếu, Phó Giám đốc Sở GD&ĐT. 
Ðịa chỉ: Tầng 10, Tháp A, Trung tâm Hành chính Tỉnh, P.Hoà Phú, TP Thủ Dầu Một, Tỉnh Bình Dương 
Tel: (0650) 3.822.375 - Fax: (0650) 3.838.77, E-mail: portal@sgdbinhduong.edu.vn

Website: http://sgdbinhduong.edu.vn - http://sgd.binhduong.gov.vn


Mọi ý kiến đóng góp về trang website của trường cũng như gửi bài viết,

Xin gửi về Ban quản trị website trường THPT Huỳnh Văn Nghệ, thầy Nguyễn Văn Lượm,

Email: anhluomne@gmail.com, Xin chân thành cảm ơn!.