Nội dung chi tiết
Những năm tháng tôi đi học…

Tôi được sinh ra và lớn lên ở miền trung, một vùng đất đầy nắng và gió...

Những năm tháng tôi đi học…

Tôi được sinh ra và lớn lên ở miền trung,một vùng đất đầy nắng và gió, khi tôi ở trong đội tuyển thi học sinh giỏi toán lớp 3 trường tiểu học Xuân Phổ- Nghi Xuân-Hà Tĩnh, ngày ấy cô giáo chủ nhiệm của tôi đã dành công sức ôn luyện cùng tôi hàng tháng trời, không hề có chút công sá gì. Ngày học trò đạt thành tích, cô còn mua tặng cho tôi một chiếc bút mực hiệu Hồng Hà thật đẹp. Giữ vững thành tích học tập, lên lớp 5 tôi một lần nữa nằmtrong đội tuyển thi học sinh giỏi cấp tỉnh, cô giáo dạy tôi tận tình, có bao nhiêu sách tham khảo hay cũng mang cho học trò mà tôi còn nhớ mãi “100 bài toán khó tiểu học” được in trên giấy nứa. Trò ôn luyện ngoài huyện, cô lặn lội ra thăm mấy lần mang theo chút quà nhỏ và thư của các bạn động viên, bài vở các môn học ở nhà cô nhờ các bạn chép đầy đủ cho tôi. Thành tích nhỏ tôi mang về cho mái trường cấp 1 ngày ấy khiến thầy cô vô cùng hạnh phúc… và rồi tôi được tuyển thẳng lên lớp 6.

   Biến cố xảy ra, gia đình tôi chuyển vào nam, vùng đất Sông Bé xa lạ, bỏ lại sau lưng thầy cô, bạn bè và cả một trời thương nhớ. Xa quê, sống ở môi trường mới tôi quá bỡ ngỡ và không thích nghi nổi bởi điều kiện kinh tế, không gian học tập không như ở quê nhà, ngoài thời gian một buổi đến trường phần thời gian còn lại phải lên rẫy cuốc cỏ trồng lúa, trồng khoai để kiếm cái ăn. Từ một học sinh giỏi có tiếng, tôi chán nản buông xuôi không còn bận tâm gì tới sách vở…và trở thành một học sinh rất đỗi bình thường trong suốt quãng thời gian học cấp 2.

Lên cấp3 tại trường THPT Phước Vĩnh tôi rất may mắn được các cô giáo chủ nhiệm (cô Sáu, cô Thúy), các thầy cô dạy bộ môn như thầy Nhàn dạy văn, thầy Phú dạy toán, thầy Giảng dạy địa, cô Lý dạy sử, cô Năm dạy công dân…, mặc dù lúc ấy cuộc sống các thầy cô rất khó khăn: Tôi còn nhớ như in thầy Phú đi dạy bằng chiếc xe đạp “cà khổ”, cô Năm tranh thủ thời gian để may thêm quần áo, thầy Giảng làm thêm nghề thợ mộc với bàn tay chai sần, thầy Nhàn chở thêm sọt bưởi đi bán... nhưng lúc nào thầy cô cũng đến lớp đúng giờ với những bài dạy thật hay, dù bất cứ môn học nào thì các thầy cô luôn mong cho học sinh  thành người, không bao giờ chê trách gì học trò mà dành nhiều thời gian chuyện trò động viên tôi cũng như các bạn cùng lớp. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng khiến tôi cảm thấy không còn quá chênh vênh, tiếp tục cố gắng hoàn thành tốt nghiệp cấp 3 và trở thành sinh viên khoa toán tin để giờ đây tôi được đứng trên bục giảng ngôi trường yêu dấu tiếp nối sự nghiệp trồng người.

Những người thầy, người cô đi suốt con đường học hành đầy thăng trầm của tôi đều hết sức tận tâm với học trò. Thầy cô chưa nhận được món quà nào từ tôi ngày đó, có chăng là một số thành tích vừa phải chưa có gì xuất sắc. Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 sắp cận kề, tôi vẫn tin ở tấm lòng thầy cô, khi lựa chọn nghề nghiệp cao quý trồng người, thầy cô vẫn hết mình vì học sinh thân yêu, vẫn sẵn lòng bao dung tha thứ và quan tâm tới các em khi các em mắc lỗi. Những ngày đầy ý nghĩa này, có niềm hạnh phúc nào sánh được với lòng triân của biết bao lứa học trò cũ hướng tới thầy cô và mái trường xưa yêu thương. Thầy cô ơi! Trong giây phút này đây với lòng thành kính xin gửi đến muôn ngàn lời biết ơn đến thầy cô, mong cho thầy cô nhiều sức khỏe để dìu dắt đàn em tiếp nối hành trang trên con đường sự nghiệp trồng người.


                                                          Phú Giáo, ngày 14 tháng 11 năm 2015

         

                                                                                   Nguyễn Tuấn Hiển 

Người đọc
485
Nguồn
Ban Giám Hiệu
Chia sẻ
Thống kê
People Online Người Online
Đang Online Đang Online 0
Members Thành viên 0
Total Thống kê 0